Cả hơn tuần nay ngồi lì trên computer đọc và nghe audio hồi ký Thép Đen của điệp viên Đặng Chí Bình qủa thật mình phục ông cụ qúa sức, sống sót trong điều kiện tăm tối nhất, kinh khủng nhất của địa ngục trần gian, đó là nhà tù Hoả Lò ở Hà nội vào đầu thập niên 1960. Là một chàng trai trẻ của đất Thăng Long, di cư vào Nam năm 1954 lúc 21 tuổi, để rồi 8 năm sau lại trở ngược ra lại miền Bắc 1962 để thi hành một điệp vụ gián điệp ngắn hạn trong vòng 25 ngày. Nhưng chưa hoàn thành nhiệm vụ thì ông đã bị tình báo Hà Nội phát hiện, khi biết mình bị phát hiện ông vần bình tĩnh chuẩn bị một vỏ bọc cho mình khi vào tù hòng qua mặt được trung tâm tình báo của Việt Cộng. Chúng đã giam ông 6 năm liền tại hỏa lò như một con vật và cố tình giết lần giết mòn bằng chế độ ăn uống chết đói và gông cùm cũng như hành hạ về tinh thần. Tại nơi đây ông đã gặp (nhìn lén qua song sắt sà lim) một điệp viên nhị trùng đó là Cô Bắc, mà có lẽ cô ta đã chết rũ trong tù vào những năm 60. Ông Bình vần còn giữ kỷ vật thêu bằng máu của Cô Bắc và theo lời dặn của cô là đưa lại cho con cô, lúc đó còn đang ở Sài Gòn.
Hồi ký Thép Đen không chỉ có phân, nước tiểu, máu, nước mắt, tuyệt vọng, tự tử, gông cùm, cùng cực vân vân và vân vân nhưng trên tất cả những đau khổ đó là chuyện tình của cô y tá Vân thầm yêu anh điệp viên Đặng Chí Bình. Cũng chính nhờ cái tình yêu vượt qua ranh giới chính trị, tù đày, nguy hiểm này mà Đặng Chí Bình mới sống sót cho đến hôm naỵ Đọc hồi ký và Nghe cuộc phỏng vấn của ông Đặng Chí Bình mới thấy tình yêu của cô Vân đối với ông Bình đẹp như một chuyện tình Romeo & Juliet, có lẽ còn hơn vì cái không khí của miền bắc lúc đó còn khắc nghiệt, nhỏ mọn, ti tiện, và độc ác cả ngàn lần hơn châu âu thời phong kiến.
Khi mới lớn đọc truyện người tù khổ sai (những kẻ khốn cùng), rồi chuyện tình Romeo & Juliet, lúc đó đã qúa khâm phục người xưa nhưng nay đọc hồi ký Thép Đen, nó còn vượt qua cái ghê tởm cái kinh hoàng của Người tù khổ sai, cũng như nó vượt qua Romeo & Juliet về sự dám liều thân, hy sinh cho tình yêu của cô y tá vân.
Lâu lắm rồi chỉ nghe đài quê hương đọc từng đoạn nhưng qúa bận rộn về công việc không dám để thì giờ để đọc thép đen. Nay ít nhất cũng làm được một việc mà mình thích.
Tuesday, November 3, 2009
Monday, September 28, 2009
trip to Point Mugu
Một tuần trôi qua bận rộn ngược xuôi. Muốn ghi lại vaì dòng cảm nghĩ cho cái trip to Ventura Countỵ
Rời San Jose, khoảng 10 giờ sáng, theo xa lộ 101, tôi tiến về vùng duyên hải của California. Sống ở california hơn 20 năm, và đặc biệt tại San Jose hơn 10 năm nhưng chưa bao giờ tôi đủ can đảm để lái xe đi hết xa lộ 101 vì nó ngoằn nghèo mất thì giờ. Vì mỗi lần đi Nam Cali là vội vàng chạy ra xa lộ 5, đạp ga mau cho chóng tới, rồi lại tất bật đi về cũng bằng xa lộ 5.
Nay có chuyện phải đi Ventura county, chỉ có xa lộ 101 là đoạn đường ngắn nhất, còn đi xa lộ 5 là phải đi vòng thêm khoảng 40 miles nữa. Ra khoảng San Jose chừng 10 miles, về hướng nam, xuyên qua thành phố Gilroy, nhìn hai bên, những đồng cỏ cháy nắng, vàng hoe, ngút ngàn.
thành phố Gilroy, là nơi từng được mệnh danh là trung tâm sản xuất tỏi lớn nhất thế giới, hàng năm có ngày hội tỏi, toàn bộ mọi loại thực phẩm đều có gia vị tỏi, ngay cả ice-cream cũng có tỏi, để cho dân ghiền tỏi thưởng thức. Nhưng nay kể từ khi China gia nhập WTO, lượng tỏi nhập từ Trung Quốc đã đánh bạt dần dần thế thượng phong của những loại tỏi sản xuất từ đây, càng ngày số lượng tỏi sản xuất càng co cụm lại.
Vượt qua khỏi Gilroy, nhiều thành phố nhỏ nằm dọc theo xa lộ 101 liên tiếp nối nhau. Những thành phố này chủ yếu sống về ngành nông nghiệp, những cánh đồng rau quả, nho, cam, etc... mênh mông kéo dài đến tận chân trời. Nhìn những hệ thống tưới nước, thu hoạch của họ, mà nghĩ đến những người nông dân việt nam vẫn còn i` ạch con trâu đi trước cái cày theo sau, "mặt bán cho đất, lưng bán cho trời" nghĩ mà thương.
Những nông gia ở Mỹ sướng thật, so với cái cơ cực của người nông dân Vietnam. Tuy nhiên, nói như vậy, nông gia ở đây không phải là không có những khó khăn của họ.
3 năm liên tục, California bị hạn hán, rồi hiện tại cánh left wing, đang tranh đấu ráo riết cho bảo vệ môi trường, hệ thống dẫn thủy nhập điền của California nhiều nơi bị đóng lại, vì để bảo vệ loại cá bé ti ti như cá lòng tong bên mình, thế là nhiều cánh đồng trở thành khô hạn, nông dân không thể sản xuất, và hàng loạt các nông dân làm thuê bị thất nghiệp.
Dầu vậy, những cánh đồng dọc xa lô 101 vẫn còn xanh tươi lắm, vượt qua những dãy đồi thấp, đây đó vài cây Oak, sống rải rác trên những dãy đồi, tạo lên những chòm, những cụm xanh xanh nổi bật trên nền cỏ cháy nắng màu vàng coi cũng lãng mạn nên thơ ra phết. Mặc dầu thời tiết đã bắt đầu vào đầu thu, nhưng cơn nóng cuối cùng cũng không tha cho California, nhiệt độ inland có nơi lên trên 100F. Trong xe mở máy lạnh tối đa mới có thể chịu được sức nóng của cơn nóng cuối muà, indian summer.
Càng về hướng biển, Pacific, thời tiết càng giảm dần, chạy ngang qua một thành phố có tên Green Field, làm tôi nhớ đến bài nhạc bất hủ Green Field, mà không biết nhạc sĩ nào đà viết lời việt "đồng xanh" nghe rất hay và chuyên chở rất sát nội dung của bài Green Field.
Hết những cánh đồng rau qủa, lại tới những cánh đồng nho, có lẽ nho ở đây không ngon bằng Napa, nên không nổi tiếng bằng Napa cho nên khi nhắc đến rượu chát (wine) ai cũng biết Napa, California nhưng thật ra ngoài Napa, ở Santa Cruz cũng sản xuất ra rượu nho rất ngon, mà theo một khách hàng của tôi. Ông ta bảo đảm ngon không thua gì Napa, nếu không nói là ngon hơn, nhưng vần theo ông ta hiệp hội những người trồng nho ở Santa Cruz không địch lại sức mạnh thương mại, hay đúng hơn là kỷ thuật quảng cáo, kỷ nghệ lobby ở Napa cho nên ít người biết đến rượu chát Santa Cruz
sau gần 2 tiếng đông hồ lái xe, bải biển thái bình dương đã hiện ra trước mắt, tôi tạt vào một cây xăng để đổ thêm xăng, ghé vào cái tiệm thuộc loại Stop-N-Go, mua một lon coke, kéo cái ghế ngồi nhìn sang bên kia đường vừa gặm ổ bánh mì mua hồi sáng ở tiệm Hương Lan, ở San Jose, một parking gần như trống trơn, với đủ loại các cửa hàng grandname cho qúy bà, qúy cô nhưng vẫn vắng ngắt không mấy ai mua sắm. Thì đủ biết cái tình trạng kinh tế ở California nó èo uột thế nào.
Nghe mùi thơm từ French Fries và hamburger từ tiệm fast food Burger King, nhưng thôi phải diet vì nhìn cái lượng calory và dầu mơ từ cái hamburger là đủ thấy ngán rồi.
Thành phố Bismo nằm cạnh bãi biển nhỏ nhắn xinh xắn, bải biển dài thoai thoải nhà cửa nằm sát bải biễn, xa lộ 101 nằm ở hướng tây, khoảng vài chục căn nhà mới xây, mái ngói đỏ nằm bên kia xa lộ, nhìn xuống mặt biển, làm nên một sự đối kháng giữa cái cũ và mới, giữa cái nên thơ hoang dã của biễn và cái hiện đại, tiện nghi của xã hội hiện đại.
Tiếp tục hành trình, tôi lần lượt vượt qua những dãy đồi núi của rặng núi Ynez, đây là rặng núi chạy dài theo hướng đông tây khác với những rặng núi thông thường khác của California chạy theo hướng Bắc Nam. Lái xe lên khoảng lưng chừng núi ghé vào Rest Area để thư giản tay chân, đọc thông tin trên các bảng thông tin cho khách du lịch, biết sơ qua cấu trúc, địa hình, cây cối, thú vật của rặng núi Ynez cũng vui ... và đây cũng là địa đầu của county (quận hạt) Santa Barara.
Vượt qua Santa Barara, tôi bắt đầu đi vào county Ventura, phong cảnh ở đây đẹp, đồi núi nằm sát ven biển....đến khách sạn thì cũng đã 5 giờ chiều.
Chiều tối, thả bộ lòng vòng cái khu shopping quanh khách sạn, đa số đã đóng cửa, tình cờ đọc được một bảng hiệu nha sĩ tên họ là Việt nam. Thế ra ở đây cũng có Việt nam, có lẽ rất ít, vì đa số người việt sống co cụm ở Los Angles, Orange county chung quanh khu little Saigòn. Mõi chân ghé vào một nhà hàng Thailand, trong quán vắng toe, chỉ có hai người khách đăng ăn và tôi. Thấy cũng hơi ngại vì không biết ngon dỡ thế nào, nhưng thôi ăn đại vì ăn mấy món mỹ cheeze, butter nhiều qúa.
Cô waitress tươi cười tiếp đón, ngồi vào bàn, tôi cũng chẳng biết ăn món gì, ba cái vụ Pad Thai ăn hoài cũng ngán, nổi hứng tôi order Beef State. Order xong, nghĩ lại, có lẽ mình hơi dại, ai đời nào vô tiệm Thái mà order Beef State bao giờ, đáng ra phải vào Black Angus, Olive Garden chớ vào tiệm thái mà order Beef State giống như vào tiệm tàu mà order phở vậy.
Thấy ngồi đợi phí thời gian, tôi đi lòng vòng quanh tiệm coi mấy cái hồ cá nước mặn, bắt chuyện tán phét với cô waitress cho qua thời gian. Cô cũng vui vẻ tán gẫu
- Anh có phải từ khách sạn bên kia qua đây ăn tối không?
- Ủa sao cô biết?
- Oh, vì tôi nhìn cái ly rượu Magarita trên tay anh mà tôi đoán thế.
Tôi bật cười, đúng thật, từ nảy giờ, được khách sạn cho hai ly Magarita free, tôi uống một ly lại lobby của khách sạn, còn một ly vì cô bar-attener, thấy tôi cho tip và cũng có lẽ là gần giờ đóng cửa của lobby, nên rót cho tôi một ly sec đầy tràn, tha hồ nhâm nhi cho tới bi giờ chưa hết. Cô ta nói tiếp:
- Anh có phải là người Viêtnam không?
tôi lại ngạc nhiên:
- Ủa sao cô biết?
Cô ta lại cười:
- Vì tôi nghe anh nói chuyện trên cellular phone, giọng nói nhỏ nhẹ, chớ không phải như người philipine họ nói chuyện ồn ào lắm. Không biết vì cô ta muốn làm cho khách vui mà khen khách hay đây là kinh nghiệm thật sự của cô ta, dù lý do gì đi nữa thì đó cũng là niềm vui, mình cứ vui với điều đó là được rồi.
Trở lại bàn ngồi relax, thỉnh thoảng vài con bồ hóng bay lỡn vỡn trước mặt thật khó chịu, tôi complain với cô waitress, cô ta trả lời
- oh, tại vì đang bị cháy rừng, nên mấy con soot bay về đây qúa nhiều, oh mà, tại vì ly rượu của anh bay mùi thơm nên mấy con soot này nó cứ bay theo.
- Ok, thôi cô dẹp dùm ly rượu này đi. thank you.
khi món ăn đem ra, thì qủa đúng như lo nghĩ của tôi, cái món beef State hơi tệ, nhưng thôi ăn qua loa về khách sạn nghĩ cho khoẻ. Trước khi rời bàn ăn tôi order the6m một chai bia, mà theo lời cô ta là đặc sản của Thailand. Về đến khách sạn uống, mới thấy là thuộc loại trung bình chẳng có gì là hấp dẫn cả, có lẽ mình quen với cái taste của bia Mễ Tây cơ hơn, tôi nghĩ vậy.
Ngày hôm sau, xong công việc, đầu nhức như búa bổ, chạy thẳng về khách sạn, tống vào họng hai viên thuốc tylenol, đắp chăn ngủ tính ngủ, chuông điện thoại reo, bắt phone thì là anh T.D gọi hỏi thăm công việc.
Bị mất giấc ngũ tạm thôi thì đi lòng vòng tham quan thành phố cũng được.
Vùng dậy thay quần áo, lái xe lòng vòng chơi, vì ngày mai lại tất bật về lại San Jose rồi.
Lái xe dọc theo Ventura Road, tình cờ tôi thấy một tiệm phở "Phở SaiGon", mừng qúa lái xe vòng lại vào qúan phở, kiếm chủ tiệm nói chuyện cho vui, hỏi thăm lối sống của dân chúng trong thành phố Point Mugu này luôn cũng tiện.
Thành phố Point Mugu và Oxnard nằm sát cạnh nhau, từ bãi biển có những channel chạy sâu vào đất liền, thành phố hiền hoà, nhịp sống chậm hơn, dân chúng có vẽ relax hơn so với thành phố tôi đang sống. Chạy đua với kỷ thuật, với công việc, dân chúng nhàn nhã bách bộ trên bải biển, câu cá bên bãi đá, bải biển vắng vẽ, rộng rãi, không chen chúc như bãi biển Half Moon Bay, Santa Cruz, Montegrey ở bắc Cali, hay Redondo, Hungtinton ở nam Cali.
Thôi mõi tay rồi hẹn ở topic khác
Rời San Jose, khoảng 10 giờ sáng, theo xa lộ 101, tôi tiến về vùng duyên hải của California. Sống ở california hơn 20 năm, và đặc biệt tại San Jose hơn 10 năm nhưng chưa bao giờ tôi đủ can đảm để lái xe đi hết xa lộ 101 vì nó ngoằn nghèo mất thì giờ. Vì mỗi lần đi Nam Cali là vội vàng chạy ra xa lộ 5, đạp ga mau cho chóng tới, rồi lại tất bật đi về cũng bằng xa lộ 5.
Nay có chuyện phải đi Ventura county, chỉ có xa lộ 101 là đoạn đường ngắn nhất, còn đi xa lộ 5 là phải đi vòng thêm khoảng 40 miles nữa. Ra khoảng San Jose chừng 10 miles, về hướng nam, xuyên qua thành phố Gilroy, nhìn hai bên, những đồng cỏ cháy nắng, vàng hoe, ngút ngàn.
thành phố Gilroy, là nơi từng được mệnh danh là trung tâm sản xuất tỏi lớn nhất thế giới, hàng năm có ngày hội tỏi, toàn bộ mọi loại thực phẩm đều có gia vị tỏi, ngay cả ice-cream cũng có tỏi, để cho dân ghiền tỏi thưởng thức. Nhưng nay kể từ khi China gia nhập WTO, lượng tỏi nhập từ Trung Quốc đã đánh bạt dần dần thế thượng phong của những loại tỏi sản xuất từ đây, càng ngày số lượng tỏi sản xuất càng co cụm lại.
Vượt qua khỏi Gilroy, nhiều thành phố nhỏ nằm dọc theo xa lộ 101 liên tiếp nối nhau. Những thành phố này chủ yếu sống về ngành nông nghiệp, những cánh đồng rau quả, nho, cam, etc... mênh mông kéo dài đến tận chân trời. Nhìn những hệ thống tưới nước, thu hoạch của họ, mà nghĩ đến những người nông dân việt nam vẫn còn i` ạch con trâu đi trước cái cày theo sau, "mặt bán cho đất, lưng bán cho trời" nghĩ mà thương.
Những nông gia ở Mỹ sướng thật, so với cái cơ cực của người nông dân Vietnam. Tuy nhiên, nói như vậy, nông gia ở đây không phải là không có những khó khăn của họ.
3 năm liên tục, California bị hạn hán, rồi hiện tại cánh left wing, đang tranh đấu ráo riết cho bảo vệ môi trường, hệ thống dẫn thủy nhập điền của California nhiều nơi bị đóng lại, vì để bảo vệ loại cá bé ti ti như cá lòng tong bên mình, thế là nhiều cánh đồng trở thành khô hạn, nông dân không thể sản xuất, và hàng loạt các nông dân làm thuê bị thất nghiệp.
Dầu vậy, những cánh đồng dọc xa lô 101 vẫn còn xanh tươi lắm, vượt qua những dãy đồi thấp, đây đó vài cây Oak, sống rải rác trên những dãy đồi, tạo lên những chòm, những cụm xanh xanh nổi bật trên nền cỏ cháy nắng màu vàng coi cũng lãng mạn nên thơ ra phết. Mặc dầu thời tiết đã bắt đầu vào đầu thu, nhưng cơn nóng cuối cùng cũng không tha cho California, nhiệt độ inland có nơi lên trên 100F. Trong xe mở máy lạnh tối đa mới có thể chịu được sức nóng của cơn nóng cuối muà, indian summer.
Càng về hướng biển, Pacific, thời tiết càng giảm dần, chạy ngang qua một thành phố có tên Green Field, làm tôi nhớ đến bài nhạc bất hủ Green Field, mà không biết nhạc sĩ nào đà viết lời việt "đồng xanh" nghe rất hay và chuyên chở rất sát nội dung của bài Green Field.
Hết những cánh đồng rau qủa, lại tới những cánh đồng nho, có lẽ nho ở đây không ngon bằng Napa, nên không nổi tiếng bằng Napa cho nên khi nhắc đến rượu chát (wine) ai cũng biết Napa, California nhưng thật ra ngoài Napa, ở Santa Cruz cũng sản xuất ra rượu nho rất ngon, mà theo một khách hàng của tôi. Ông ta bảo đảm ngon không thua gì Napa, nếu không nói là ngon hơn, nhưng vần theo ông ta hiệp hội những người trồng nho ở Santa Cruz không địch lại sức mạnh thương mại, hay đúng hơn là kỷ thuật quảng cáo, kỷ nghệ lobby ở Napa cho nên ít người biết đến rượu chát Santa Cruz
sau gần 2 tiếng đông hồ lái xe, bải biển thái bình dương đã hiện ra trước mắt, tôi tạt vào một cây xăng để đổ thêm xăng, ghé vào cái tiệm thuộc loại Stop-N-Go, mua một lon coke, kéo cái ghế ngồi nhìn sang bên kia đường vừa gặm ổ bánh mì mua hồi sáng ở tiệm Hương Lan, ở San Jose, một parking gần như trống trơn, với đủ loại các cửa hàng grandname cho qúy bà, qúy cô nhưng vẫn vắng ngắt không mấy ai mua sắm. Thì đủ biết cái tình trạng kinh tế ở California nó èo uột thế nào.
Nghe mùi thơm từ French Fries và hamburger từ tiệm fast food Burger King, nhưng thôi phải diet vì nhìn cái lượng calory và dầu mơ từ cái hamburger là đủ thấy ngán rồi.
Thành phố Bismo nằm cạnh bãi biển nhỏ nhắn xinh xắn, bải biển dài thoai thoải nhà cửa nằm sát bải biễn, xa lộ 101 nằm ở hướng tây, khoảng vài chục căn nhà mới xây, mái ngói đỏ nằm bên kia xa lộ, nhìn xuống mặt biển, làm nên một sự đối kháng giữa cái cũ và mới, giữa cái nên thơ hoang dã của biễn và cái hiện đại, tiện nghi của xã hội hiện đại.
Tiếp tục hành trình, tôi lần lượt vượt qua những dãy đồi núi của rặng núi Ynez, đây là rặng núi chạy dài theo hướng đông tây khác với những rặng núi thông thường khác của California chạy theo hướng Bắc Nam. Lái xe lên khoảng lưng chừng núi ghé vào Rest Area để thư giản tay chân, đọc thông tin trên các bảng thông tin cho khách du lịch, biết sơ qua cấu trúc, địa hình, cây cối, thú vật của rặng núi Ynez cũng vui ... và đây cũng là địa đầu của county (quận hạt) Santa Barara.
Vượt qua Santa Barara, tôi bắt đầu đi vào county Ventura, phong cảnh ở đây đẹp, đồi núi nằm sát ven biển....đến khách sạn thì cũng đã 5 giờ chiều.
Chiều tối, thả bộ lòng vòng cái khu shopping quanh khách sạn, đa số đã đóng cửa, tình cờ đọc được một bảng hiệu nha sĩ tên họ là Việt nam. Thế ra ở đây cũng có Việt nam, có lẽ rất ít, vì đa số người việt sống co cụm ở Los Angles, Orange county chung quanh khu little Saigòn. Mõi chân ghé vào một nhà hàng Thailand, trong quán vắng toe, chỉ có hai người khách đăng ăn và tôi. Thấy cũng hơi ngại vì không biết ngon dỡ thế nào, nhưng thôi ăn đại vì ăn mấy món mỹ cheeze, butter nhiều qúa.
Cô waitress tươi cười tiếp đón, ngồi vào bàn, tôi cũng chẳng biết ăn món gì, ba cái vụ Pad Thai ăn hoài cũng ngán, nổi hứng tôi order Beef State. Order xong, nghĩ lại, có lẽ mình hơi dại, ai đời nào vô tiệm Thái mà order Beef State bao giờ, đáng ra phải vào Black Angus, Olive Garden chớ vào tiệm thái mà order Beef State giống như vào tiệm tàu mà order phở vậy.
Thấy ngồi đợi phí thời gian, tôi đi lòng vòng quanh tiệm coi mấy cái hồ cá nước mặn, bắt chuyện tán phét với cô waitress cho qua thời gian. Cô cũng vui vẻ tán gẫu
- Anh có phải từ khách sạn bên kia qua đây ăn tối không?
- Ủa sao cô biết?
- Oh, vì tôi nhìn cái ly rượu Magarita trên tay anh mà tôi đoán thế.
Tôi bật cười, đúng thật, từ nảy giờ, được khách sạn cho hai ly Magarita free, tôi uống một ly lại lobby của khách sạn, còn một ly vì cô bar-attener, thấy tôi cho tip và cũng có lẽ là gần giờ đóng cửa của lobby, nên rót cho tôi một ly sec đầy tràn, tha hồ nhâm nhi cho tới bi giờ chưa hết. Cô ta nói tiếp:
- Anh có phải là người Viêtnam không?
tôi lại ngạc nhiên:
- Ủa sao cô biết?
Cô ta lại cười:
- Vì tôi nghe anh nói chuyện trên cellular phone, giọng nói nhỏ nhẹ, chớ không phải như người philipine họ nói chuyện ồn ào lắm. Không biết vì cô ta muốn làm cho khách vui mà khen khách hay đây là kinh nghiệm thật sự của cô ta, dù lý do gì đi nữa thì đó cũng là niềm vui, mình cứ vui với điều đó là được rồi.
Trở lại bàn ngồi relax, thỉnh thoảng vài con bồ hóng bay lỡn vỡn trước mặt thật khó chịu, tôi complain với cô waitress, cô ta trả lời
- oh, tại vì đang bị cháy rừng, nên mấy con soot bay về đây qúa nhiều, oh mà, tại vì ly rượu của anh bay mùi thơm nên mấy con soot này nó cứ bay theo.
- Ok, thôi cô dẹp dùm ly rượu này đi. thank you.
khi món ăn đem ra, thì qủa đúng như lo nghĩ của tôi, cái món beef State hơi tệ, nhưng thôi ăn qua loa về khách sạn nghĩ cho khoẻ. Trước khi rời bàn ăn tôi order the6m một chai bia, mà theo lời cô ta là đặc sản của Thailand. Về đến khách sạn uống, mới thấy là thuộc loại trung bình chẳng có gì là hấp dẫn cả, có lẽ mình quen với cái taste của bia Mễ Tây cơ hơn, tôi nghĩ vậy.
Ngày hôm sau, xong công việc, đầu nhức như búa bổ, chạy thẳng về khách sạn, tống vào họng hai viên thuốc tylenol, đắp chăn ngủ tính ngủ, chuông điện thoại reo, bắt phone thì là anh T.D gọi hỏi thăm công việc.
Bị mất giấc ngũ tạm thôi thì đi lòng vòng tham quan thành phố cũng được.
Vùng dậy thay quần áo, lái xe lòng vòng chơi, vì ngày mai lại tất bật về lại San Jose rồi.
Lái xe dọc theo Ventura Road, tình cờ tôi thấy một tiệm phở "Phở SaiGon", mừng qúa lái xe vòng lại vào qúan phở, kiếm chủ tiệm nói chuyện cho vui, hỏi thăm lối sống của dân chúng trong thành phố Point Mugu này luôn cũng tiện.
Thành phố Point Mugu và Oxnard nằm sát cạnh nhau, từ bãi biển có những channel chạy sâu vào đất liền, thành phố hiền hoà, nhịp sống chậm hơn, dân chúng có vẽ relax hơn so với thành phố tôi đang sống. Chạy đua với kỷ thuật, với công việc, dân chúng nhàn nhã bách bộ trên bải biển, câu cá bên bãi đá, bải biển vắng vẽ, rộng rãi, không chen chúc như bãi biển Half Moon Bay, Santa Cruz, Montegrey ở bắc Cali, hay Redondo, Hungtinton ở nam Cali.
Thôi mõi tay rồi hẹn ở topic khác
Subscribe to:
Comments (Atom)